Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

HÃY CHO NHÂN DÂN MỘT “CƠ HỘI”



Hôm nay là ngày thứ 7 cuối cùng của năm 2018. 

Những ngày cuối năm ngoài dư âm của cúp vô địch bóng đá tầm cỡ ao làng ra, đất nước này không còn có gì vui.

Đáng buồn nhất là những thông tin liên quan đến ngành giáo dục, nào là bạo hành, dâm ô, cắn thuốc…Rồi đến nợ công, nợ tuyến metro. Mới đây nhất là vấn đề “quốc thể” với 152 công dân bỏ trốn. Thực sự làm cho người ta chán nản!

Dĩ nhiên, truyền thông ở đâu cũng muốn giật gân bằng tin xấu. Nhưng phải lưu ý 2 chuyện. Đầu tiên là “có bột mới gột nên hồ”. Không có chuyện gì thì tin xấu phải dựa vào đâu mà có? Hai là chúng ta đang sống trong nền báo chí cách mạng nặng tính tuyên truyền. Tin xấu ok cũng dễ lọt lưới, miễn ít liên quan đến lãnh đạo và thể chế. Nhưng quan trọng hơn, báo chí cách mạng luôn có 1 đặc trưng là rất hồ hởi với tin tốt, tin tô hồng vẽ đỏ. Báo chí cách mạng là bậc thầy về ru ngủ, về ca ngợi… Ca đến mức sống sượng như thế kỷ 21 rồi mà vẫn ca ngợi Tổng bí thư đi xe Cub mặc áo cũ sờn được thì còn cái quần gì mà nó không ca?! Thế nhưng, cuối năm vốn là thời điểm cần ca nhất mà vẫn không có gì ca được, ngoài một câu phát biểu rất lố bịch không coi nhận thức của ai ra gì bay ra từ chỗ ông Thủ tướng: Chưa bao giờ niềm tin của nhân dân vào Đảng lớn như bây giờ. Tôi thật phải bái phục các ông lãnh đạo nước mình. Thói quen cầm tờ giấy chúi mắt chúi mũi vào đọc không cần nhìn khán thính giả đã luyện cho lãnh đạo xứ ta một làn da mặt rất dầy! Muốn nói gì nói, có nhìn thấy thái độ của ai đâu mà lo, mà cảm thấy xấu hổ?

Tôi vẫn mong mục tiêu, kế hoạch mà các ông ấy đặt ra nó phải lượng hóa rõ ràng đi! Ngắn gọn thôi! Ví dụ như GDP, GNP tăng bao nhiêu %? Tỉ lệ thất nghiệp giảm bao nhiêu %? Tỉ lệ xóa nghèo được bao nhiêu %? Bội thu ngân sách bao nhiêu %? Xuất siêu bao nhiêu %? Cán cân thương mại, XNK của VN và các nước đối tác chiến lược tăng giảm bao nhiêu %?... Cứ tóm lược rồi công bố cho dân chúng. Năm sau check lại năm trước. Thực ra số liệu trong tay các ông cả! Làm cũng cho vui thôi, múa số sao mà chả được? Nhưng ít ra nó cho thấy một chính phủ làm việc khoa học. Chứ tôi sợ nhất là các bài phát biểu của cái ông Thủ tướng trông như ông bán thịt heo mà lại rất sính chữ yêu thơ. Cửa miệng của ông ấy toàn là đầu tàu với kiến tạo, đại bàng với diều hâu, hàng đầu với thức tỉnh,… sáo rỗng và vô nghĩa! Một nhà lãnh đạo cảm tính sẽ dẫn đến quy trình làm việc cảm tính, kết quả cảm tính, như đặc điểm của dân tộc ta, cảm tính, duy tình, kết quả thường chả đi đến đâu nhưng vẫn tụm 5 tụm 3 ngồi ngửa mặt lên trời phun nước bọt khen nhau: Bọn mình tài đến thế là cùng!

Với một bộ máy như thế, trong bối cảnh thế giới người ta đã phát triển đến thế nào? Rồi cơ hội tiếp cận thông tin đã mở rộng thế nào? Khiến cho dân chúng đã biết so sánh. 10 năm trước, đa số người ta nghĩ VN phát triển vậy là vui rồi. Nhưng 10 năm sau người ta đã hiểu biết hơn, đi đây đi đó nhiều hơn. Người ta đã nhận ra, trong một con đường phát triển chung thì thiên hạ vẫn chạy và VN đang bò. Dù chúng ta có tiến bộ, nhưng cái tiến bộ của chúng ta, so với thế giới xung quanh, có là cái gì đâu?

Cho nên, làn sóng di cư trong những năm gần đây, cả hợp pháp và bất hợp pháp chính là do người ta nhìn ra sự khác biệt đó, quá lớn. 

Người dân chọn lưu vong cuối cùng là vì cái gì? Chỉ vì 2 chữ: CƠ HỘI.

Cơ hội cho con cái học hành, trở thành những công dân lành mạnh. Không phải lớn lên trong một môi trường văn hóa giáo dục mà ai cũng chán nản như hiện nay. Cơ hội cho bản thân làm ăn kiếm tiền, thoát khỏi môi trường “lợi ích nhóm” trải dài từ trên xuống dưới. Cơ hội cho tư tưởng, cho thái độ được tự do thoải mái, được nói điều mình nghĩ làm điểu mình thích mà không bị kiểm duyệt, bắt bớ… Từ người trí thức cho đến nông dân, từ thương gia cho đến thợ thuyền, cái cuối cùng mà tất cả mưu cầu, chỉ là cơ hội.

Vậy thì nhìn lại, tất cả những chính sách, những động thái của chính quyền hiện nay, có nhằm tạo ra cơ hội không? Hay là triệt tiêu cơ hội?

Mấy năm nay VN không có luật gì mới nhằm kích thích phát triển kinh tế. Không có chính sách gì mới khiến xã hội nô nức phấn khởi. Không có chủ trương gì hấp dẫn để mời gọi những nguồn lực trong và ngoài nước. Cứ nói khơi khơi như mấy thằng điên: phải huy động mấy trăm tấn vàng trong dân, phải có chứng chỉ vàng, phải chống diễn biến, phải bla bla bla… Nói khơi khơi vậy tôi nói cũng được. Cái quan trọng của nhà nước là những gì các ông muốn phải được luật hóa, phải có cách, có chính sách lộ trình để biến mong muốn thành hiện thực. Và mong muốn của các ông phải hợp với nhu cầu của xã hội. Chứ cứ khơi khơi đòi huy động vàng cảm giác giống ngấm ngầm ăn cướp, không giống chính quyền minh bạch kiến tạo. 

Bên cạnh việc không có cái gì mới & tốt (2 yếu tố của sáng tạo, kiến tạo), chính quyền có những thứ cũ/mới & xấu như nhau. Thanh trừng nội bộ qua cách nói nôm na “đốt lò” để cứu lấy một đảng phái già nua là cũ & xấu. Vì mục tiêu chả có gì tốt đẹp cả! Giải quyết xong nhóm này chính là tạo cơ hội cho nhóm khác. Chứ trong thể chế độc tài thì mong gì trong sạch, liêm khiết? Còn cái tuy không mới lắm nhưng vẫn xấu xa tận cùng là luật An Ninh Mạng. Nói văn vẻ là bảo vệ công dân thế này thế nọ. Nhưng rốt lại, vẫn là nhằm bịt miệng những tiếng nói phản biện thôi. Tôi đã từng viết bài về luật này, ở đây không nhắc lại nữa! Thực ra, công dân một nước loạn xà ngầu như VN thì chả mấy thông tin cần bảo vệ đâu! Cùng lắm là bị bán số điện thoại để bọn bán hàng nó mồi chài, chứ mấy ai có thông tin gì quan trọng? Đối tượng được bảo vệ chặt chẽ nhất trong luật ANM chính là đảng & nhà nước.
Cho nên mới nói, cơ hội không được mở ra mà còn ngày càng bóp nghẹt thì người ta còn ở VN để làm cái gì? 152 người trốn qua Đài Loan ấy, cuối cùng thì cái họ muốn chỉ là cơ hội chứ họ có cần gì đâu?

Khi quê hương không cho người ta cơ hội, thì người ta phải đi tìm cơ hội ở nơi khác, bằng mọi cách. 
Người nghèo ra đi đã đành, người giàu cũng đi. Họ vét hết cả tiền bạc đem đi làm giàu cho chỗ khác. Lãnh đạo không thấy đau lòng xót ruột sao? Hay người giàu ra đi ấy đa số là con cháu lãnh đạo, nên lãnh đạo cứ để cho họ có cơ hội ở nơi khác? Còn ở chốn này, lãnh đạo tiếp tục bóp họng vặt lông chúng tôi như những con vịt? Còn phải vặt từ từ cho không kêu nữa chứ! Nghe hài rơi nước mắt. 
Chuyện cuối năm nay của chúng ta là vậy, là sự trì trệ không thay đổi của chính quyền dẫn đến sự triệt tiêu cơ hội đối với đa số nhân dân.

Han Phan

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá

Bài liên quan

Đây là bài mới nhất


EmoticonEmoticon