Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

HÃY CHO NHÂN DÂN MỘT “CƠ HỘI”



Hôm nay là ngày thứ 7 cuối cùng của năm 2018. 

Những ngày cuối năm ngoài dư âm của cúp vô địch bóng đá tầm cỡ ao làng ra, đất nước này không còn có gì vui.

Đáng buồn nhất là những thông tin liên quan đến ngành giáo dục, nào là bạo hành, dâm ô, cắn thuốc…Rồi đến nợ công, nợ tuyến metro. Mới đây nhất là vấn đề “quốc thể” với 152 công dân bỏ trốn. Thực sự làm cho người ta chán nản!

Dĩ nhiên, truyền thông ở đâu cũng muốn giật gân bằng tin xấu. Nhưng phải lưu ý 2 chuyện. Đầu tiên là “có bột mới gột nên hồ”. Không có chuyện gì thì tin xấu phải dựa vào đâu mà có? Hai là chúng ta đang sống trong nền báo chí cách mạng nặng tính tuyên truyền. Tin xấu ok cũng dễ lọt lưới, miễn ít liên quan đến lãnh đạo và thể chế. Nhưng quan trọng hơn, báo chí cách mạng luôn có 1 đặc trưng là rất hồ hởi với tin tốt, tin tô hồng vẽ đỏ. Báo chí cách mạng là bậc thầy về ru ngủ, về ca ngợi… Ca đến mức sống sượng như thế kỷ 21 rồi mà vẫn ca ngợi Tổng bí thư đi xe Cub mặc áo cũ sờn được thì còn cái quần gì mà nó không ca?! Thế nhưng, cuối năm vốn là thời điểm cần ca nhất mà vẫn không có gì ca được, ngoài một câu phát biểu rất lố bịch không coi nhận thức của ai ra gì bay ra từ chỗ ông Thủ tướng: Chưa bao giờ niềm tin của nhân dân vào Đảng lớn như bây giờ. Tôi thật phải bái phục các ông lãnh đạo nước mình. Thói quen cầm tờ giấy chúi mắt chúi mũi vào đọc không cần nhìn khán thính giả đã luyện cho lãnh đạo xứ ta một làn da mặt rất dầy! Muốn nói gì nói, có nhìn thấy thái độ của ai đâu mà lo, mà cảm thấy xấu hổ?

Tôi vẫn mong mục tiêu, kế hoạch mà các ông ấy đặt ra nó phải lượng hóa rõ ràng đi! Ngắn gọn thôi! Ví dụ như GDP, GNP tăng bao nhiêu %? Tỉ lệ thất nghiệp giảm bao nhiêu %? Tỉ lệ xóa nghèo được bao nhiêu %? Bội thu ngân sách bao nhiêu %? Xuất siêu bao nhiêu %? Cán cân thương mại, XNK của VN và các nước đối tác chiến lược tăng giảm bao nhiêu %?... Cứ tóm lược rồi công bố cho dân chúng. Năm sau check lại năm trước. Thực ra số liệu trong tay các ông cả! Làm cũng cho vui thôi, múa số sao mà chả được? Nhưng ít ra nó cho thấy một chính phủ làm việc khoa học. Chứ tôi sợ nhất là các bài phát biểu của cái ông Thủ tướng trông như ông bán thịt heo mà lại rất sính chữ yêu thơ. Cửa miệng của ông ấy toàn là đầu tàu với kiến tạo, đại bàng với diều hâu, hàng đầu với thức tỉnh,… sáo rỗng và vô nghĩa! Một nhà lãnh đạo cảm tính sẽ dẫn đến quy trình làm việc cảm tính, kết quả cảm tính, như đặc điểm của dân tộc ta, cảm tính, duy tình, kết quả thường chả đi đến đâu nhưng vẫn tụm 5 tụm 3 ngồi ngửa mặt lên trời phun nước bọt khen nhau: Bọn mình tài đến thế là cùng!

Với một bộ máy như thế, trong bối cảnh thế giới người ta đã phát triển đến thế nào? Rồi cơ hội tiếp cận thông tin đã mở rộng thế nào? Khiến cho dân chúng đã biết so sánh. 10 năm trước, đa số người ta nghĩ VN phát triển vậy là vui rồi. Nhưng 10 năm sau người ta đã hiểu biết hơn, đi đây đi đó nhiều hơn. Người ta đã nhận ra, trong một con đường phát triển chung thì thiên hạ vẫn chạy và VN đang bò. Dù chúng ta có tiến bộ, nhưng cái tiến bộ của chúng ta, so với thế giới xung quanh, có là cái gì đâu?

Cho nên, làn sóng di cư trong những năm gần đây, cả hợp pháp và bất hợp pháp chính là do người ta nhìn ra sự khác biệt đó, quá lớn. 

Người dân chọn lưu vong cuối cùng là vì cái gì? Chỉ vì 2 chữ: CƠ HỘI.

Cơ hội cho con cái học hành, trở thành những công dân lành mạnh. Không phải lớn lên trong một môi trường văn hóa giáo dục mà ai cũng chán nản như hiện nay. Cơ hội cho bản thân làm ăn kiếm tiền, thoát khỏi môi trường “lợi ích nhóm” trải dài từ trên xuống dưới. Cơ hội cho tư tưởng, cho thái độ được tự do thoải mái, được nói điều mình nghĩ làm điểu mình thích mà không bị kiểm duyệt, bắt bớ… Từ người trí thức cho đến nông dân, từ thương gia cho đến thợ thuyền, cái cuối cùng mà tất cả mưu cầu, chỉ là cơ hội.

Vậy thì nhìn lại, tất cả những chính sách, những động thái của chính quyền hiện nay, có nhằm tạo ra cơ hội không? Hay là triệt tiêu cơ hội?

Mấy năm nay VN không có luật gì mới nhằm kích thích phát triển kinh tế. Không có chính sách gì mới khiến xã hội nô nức phấn khởi. Không có chủ trương gì hấp dẫn để mời gọi những nguồn lực trong và ngoài nước. Cứ nói khơi khơi như mấy thằng điên: phải huy động mấy trăm tấn vàng trong dân, phải có chứng chỉ vàng, phải chống diễn biến, phải bla bla bla… Nói khơi khơi vậy tôi nói cũng được. Cái quan trọng của nhà nước là những gì các ông muốn phải được luật hóa, phải có cách, có chính sách lộ trình để biến mong muốn thành hiện thực. Và mong muốn của các ông phải hợp với nhu cầu của xã hội. Chứ cứ khơi khơi đòi huy động vàng cảm giác giống ngấm ngầm ăn cướp, không giống chính quyền minh bạch kiến tạo. 

Bên cạnh việc không có cái gì mới & tốt (2 yếu tố của sáng tạo, kiến tạo), chính quyền có những thứ cũ/mới & xấu như nhau. Thanh trừng nội bộ qua cách nói nôm na “đốt lò” để cứu lấy một đảng phái già nua là cũ & xấu. Vì mục tiêu chả có gì tốt đẹp cả! Giải quyết xong nhóm này chính là tạo cơ hội cho nhóm khác. Chứ trong thể chế độc tài thì mong gì trong sạch, liêm khiết? Còn cái tuy không mới lắm nhưng vẫn xấu xa tận cùng là luật An Ninh Mạng. Nói văn vẻ là bảo vệ công dân thế này thế nọ. Nhưng rốt lại, vẫn là nhằm bịt miệng những tiếng nói phản biện thôi. Tôi đã từng viết bài về luật này, ở đây không nhắc lại nữa! Thực ra, công dân một nước loạn xà ngầu như VN thì chả mấy thông tin cần bảo vệ đâu! Cùng lắm là bị bán số điện thoại để bọn bán hàng nó mồi chài, chứ mấy ai có thông tin gì quan trọng? Đối tượng được bảo vệ chặt chẽ nhất trong luật ANM chính là đảng & nhà nước.
Cho nên mới nói, cơ hội không được mở ra mà còn ngày càng bóp nghẹt thì người ta còn ở VN để làm cái gì? 152 người trốn qua Đài Loan ấy, cuối cùng thì cái họ muốn chỉ là cơ hội chứ họ có cần gì đâu?

Khi quê hương không cho người ta cơ hội, thì người ta phải đi tìm cơ hội ở nơi khác, bằng mọi cách. 
Người nghèo ra đi đã đành, người giàu cũng đi. Họ vét hết cả tiền bạc đem đi làm giàu cho chỗ khác. Lãnh đạo không thấy đau lòng xót ruột sao? Hay người giàu ra đi ấy đa số là con cháu lãnh đạo, nên lãnh đạo cứ để cho họ có cơ hội ở nơi khác? Còn ở chốn này, lãnh đạo tiếp tục bóp họng vặt lông chúng tôi như những con vịt? Còn phải vặt từ từ cho không kêu nữa chứ! Nghe hài rơi nước mắt. 
Chuyện cuối năm nay của chúng ta là vậy, là sự trì trệ không thay đổi của chính quyền dẫn đến sự triệt tiêu cơ hội đối với đa số nhân dân.

Han Phan

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2018

Mỹ đánh thuế thép Formosa từ Việt Nam 250%: Bài học và cái chết ngành thép Việt Nam

Thiên Điểu (VNTB) 

“Formosa có thể gặp khó khăn sau lệnh áp thuế của Mỹ, nhưng sự khống chế ngành thép và uy lực của Formosa sẽ còn hiện hữu lâu dài ở Việt Nam. Chuyện ngành thép Việt Nam vốn đã yếu thế bị “vạ lây” bởi lệnh áp thuế của Mỹ là đương nhiên. Nhưng giải pháp để tháo gỡ cũng không thể có khi Formosa còn đó với hơn nửa thế kỷ trên giấy tờ và còn dài hơn nữa vì không có giải pháp với cái vòi bạch tuộc của nó đã hình thành.”

Vừa có thông tin chính quyền của Tổng thống Donald Trump sẽ đánh thuế tới 256% đối với thép Trung quốc sản xuất tại Việt Nam. Đây là ví dụ rõ nét trả lời cho câu hỏi “Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung ảnh hưởng thế nào tới Việt Nam” mà bấy lâu nay nhiều người vẫn đưa ra những ý kiến mang tính cá nhân.

Riêng với ngành thép Việt Nam kể từ khi lập nên chế độ đi theo chủ nghĩa cộng sản năm 1945 đến nay. Khu công nghiệp gang thép Thái Nguyên từ vị trí đúng đầu ngành sản xuất thép ở khu vực với sự giúp đỡ của Liên-Xô, ngày nay trở thành 1 trong những dự án chục ngàn tỷ đắp chiếu vì thua lỗ triền miên bởi tham nhũng và gần đây là lý do có bàn tay của Trung quốc nhúng vào qua dự án nâng cấp thiết bị mở rộng sản xuất.



Nhà máy Formosa (sản xuất nhựa) ở Illinois, phía đông Springfield, Mỹ
Nằm ở ngay vùng mỏ sắt có trữ lượng lớn nhất Đông Nam Á, Khu gang thép Thái Nguyên tưởng chừng như không có đối thủ nào khả dĩ cạnh tranh được bởi quá nhiều lợi thế. Trong vòng tay bảo hộ nhà nước mang tên “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Khu gang thép Thái Nguyên cuối củng chỉ mang lại những tài sản kếch xù cho những lãnh đạo đã thay đổi nhau đục khoét đến thua lỗ như hôm nay. Những người công nhân của “con chim đầu đàn ngành công nghiệp nặng” ngày nào đến giờ vẫn loay hoay với sinh kế, nghèo khó như hệ lụy chung của tất cả những người công nhân trên đất nước này. Khoản tiền 20% lương bị giữ lại để “phát triển công ty”, những cổ phiếu trong tay công nhân viên khi bán ra với chiêu bài “làm chủ doanh nghiệp”, tất cả về không khi một số ít người dược mua lại với giá chỉ bằng 20%-30% nguyên giá mua, có người bỏ vì không biết tìm ai, mua bán thế nào.v.v.

Để dễ bề tham nhũng, tư túi, nhân cơ hội chuyển sang thời kỳ mở cửa; từ là đơn vị độc quyền khai thác, là chủ sở hữu các mỏ sắt trong khu vực, nhà máy Thép Thái Nguyên chuyển sang mua quặng từ doanh nghiệp ngoài. Hình thành vòng quay: Quặng khai thác từ mỏ, qua tay doanh nghiệp ngoài để trở lại cung cấp cho chính chủ để “kinh doanh”. Phía sau đó là gì thì ai cũng có thể hiểu và kết quả Khu gang thép Thái Nguyên mất dần thị trường ra sao thì đương nhiên và đã quá rõ ràng. Khoảng trống thị trường béo bở ngành thép là động cơ đầu tiên để Fomorsa Hà Tĩnh đẻ ra dự án tỷ đô, phía sau đó ẩn chứa ý đồ chiến lược lớn hơn, thâm độc chính là “thép Trung quốc từ Việt Nam” mà chính quyền Mỹ vừa quyết định áp thuế 250% để trừng phạt. Chính Formosa đã khiến cho cả xã hội rối loạn, bất ổn sau vụ xả thải đầu độc môi trường biển, giờ đây sẽ chính Formosa kết liễu số phận ngành thép Việt Nam khi cái vòi bạch tuộc của nó đã cắm sâu vào cả chính trị lẫn nền kinh tế đến mức không thể cắt bỏ. Nhiều khả năng kịch bản khoản nợ Trung quốc tại nhà máy thép Thái Nguyên sẽ qua vài bước vòng vèo để chuyển về Formosa khi nguồn vốn cho cả hai đều có chung nguồn xuất phát từ Trung quốc. Formosa có thể gặp khó khăn sau lệnh áp thuế của Mỹ, nhưng sự khống chế ngành thép và uy lực của Formosa sẽ còn hiện hữu lâu dài ở Việt Nam. Chuyện ngành thép Việt Nam vốn đã yếu thế bị “vạ lây” bởi lệnh áp thuế của Mỹ là đương nhiên. Nhưng giải pháp để tháo gỡ cũng không thể có khi Formosa còn đó với hơn nửa thế kỷ trên giấy tờ và còn dài hơn nữa vì không có giải pháp với cái vòi bạch tuộc của nó đã hình thành.


Lệnh áp thuế 250% thép Trung quốc từ Việt Nam chỉ là bắt đầu cho một ngành, tương lai gần là hầu hết các ngành kinh tế chủ lực của Việt Nam sẽ phải trả giá bởi tác động tương tự. con đường phát triển Việt Nam sẽ tăm tối hơn nhiều những gì có thể tưởng tượng khi mà chính quyền vẫn được điều hành bởi bộ máy yếu kém năng lực kỹ trị và tham nhũng tràn lan như hiện nay.

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

Đêm đông, lặng lẽ Formosa nhả thải khí lên trời!


Đây là hình chụp các cột khói đang nghi ngút xả lên trời từ nhà máy tội ác Formosa Hà Tĩnh đã được chụp tối ngày hôm qua, 22/12/2018 vào lúc 18h30’. Mùa đông này, nhân lúc cuối năm lạnh lẽo, không ai để ý, Formosa còn xả thải kinh hoàng hơn nữa, dưới sự làm ngơ của chính quyền Hà Tĩnh và chính quyền Trung ương Việt Nam.
48416050_173188093640041_5736566695170932736_n48419454_173188086973375_7486870751392301056_n
Khói như vậy, phổi nào chịu nổi ? Thêm trời miền Trung đang lạnh. Formosa ở Việt Nam làm bình phong để đở đầu cho thép Trung Quốc. Chúng đã huỷ diệt tương lai con dân Việt Nam! Không phải chỉ riêng người dân Hà Tĩnh, mà tất cả dân tộc Việt Nam phải cùng nhau lên tiếng về vấn đề này thì mới mong chận đứng được âm mưu diệt chủng dân tộc Việt Nam.
Formosa đưa chất độc đến mọi nhà. Võ Kim Cự, tên bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh mời Formosa vào Vũng Áng đã ôm tiền chạy thoát sang Canada. Một người ngu vô vàn người thế mạng.
Sau khi Bộ Thương Mại Hoa Kỳ đã chính thức áp đặt mức thuế phạt lên thép cuộn “Formosa” nhập khẩu từ Việt Nam lên tới 256% thì nhiều người cho rằng Formosa sẽ bị mất đi vai trò bình phong để xuất cảng thép Trung cộng vào thị trường Hoa Kỳ. Tuy nhiên Formosa lại sản xuất mạnh hơn, xả thải kinh hoàng hơn nữa, ăn cú chót. Đe dọa đầu độc gần hết nhân dân Việt Nam.
Hiện tại, lòng căm thù của nhân dân Việt Nam đối với Formosa- công ty Trung Quốc đội lốt Đài Loan gây thảm họa môi trường biển đã lên đến tột đỉnh. Lòng dân đang muốn tiêu diệt tập đoàn Formosa. Các cấp chính quyền, ban ngành có liên quan như công an, quân đội cần vào cuộc và đẩy hung thần Formosa ra khỏi lãnh thổ Việt Nam sớm ngày nào thì phúc đức cho nhân dân ta ngày đó.
Đề nghị bác Tổng bí thư- Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vào cuộc và chỉ đạo cho vào lò của bác cái công ty Formosa này, nếu muộn chúng sẽ xả thải hủy diệt giống nòi Việt Nam.


Ngày 25 tháng 12 năm 2018
Tập thể phóng viên,
Nghiệp đoàn báo chí Việt Nam.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2018

Yêu sách 8 điểm 2019 của người dân Việt Nam



Kính gửi:

- Ban lãnh đạo Nhà nước Việt Nam (Ông/Bà Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội,

Thủ tướng nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam)

Đồng kính gửi:

- Toàn thể nhân dân Việt Nam và người Việt sống ở nước ngoài

- Ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc

- Các cơ quan ngoại giao quốc tế tại Việt Nam

Kính thưa quý vị,

Một trăm năm trước, năm 1919, một bản “Yêu sách của dân tộc An Nam” (Revendications du Peuple Annamite) do một nhóm người Việt Nam yêu nước soạn thảo và ký tên là Nguyễn Ái Quấc được gửi đến Hội nghị các nước thắng trận trong thế chiến thứ nhất (1914-1918), họp tại cung điện Versailles, Paris, Pháp.

Bản yêu sách gồm tám điểm sau:

1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;

2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xóa bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;

3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;

4. Tự do lập hội và hội họp;

5. Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;

6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;

7. Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;

8. Đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.

Suốt một trăm năm qua, hằng triệu người con ưu tú của dân tộc Việt Nam đã hy sinh để giành lấy những quyền căn bản mà Yêu sách 1919 đã nêu.

Đảng Cộng sản Việt Nam, đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam hiện nay, khẳng định rằng Hồ Chí Minh, lãnh tụ của đảng, chính là Nguyễn Ái Quấc, người đứng tên ký Bản Yêu sách 1919. Vậy mà, một trăm năm sau, dưới quyền toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, phần lớn những điểm nêu trong Yêu sách 1919, tuy đã được thể hiện trong Hiến pháp của một nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập, và được Nhà nước Việt Nam long trọng cam kết trong những hiệp ước, tuyên ngôn quốc tế mà Việt Nam tham gia, nhưng trên thực tế đã không được thực thi hoặc bị bóp méo, bị hạn chế tối đa khi thi hành, thậm chí thi hành trái ngược.

Vì vậy, nhân dịp 100 năm Bản Yêu sách Tám điểm 1919, chúng tôi, những người Việt Nam Yêu Tự do Dân chủ và Công lý, sinh sống trong và ngoài lãnh thổ nước Việt Nam, xin công bố Bản Yêu sách Tám điểm 2019 sau:

1. Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, những người thực hiện quyền tự do biểu đạt đã bị Toà án Việt Nam tuỳ tiện quy kết là “gây rối trật tự”, “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”…;

2. Cải cách căn bản nền pháp lý để mọi người dân được hưởng các đảm bảo pháp lý như nhau, xoá bỏ những luật và điều luật đặc biệt dùng làm công cụ khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân (như những người biểu tình ôn hoà đòi quyền lợi chính đáng, bảo vệ môi trường, bảo vệ chủ quyền đất nước…, những người phản biện chính sách, những người đối lập chính trị…);

3. Thực thi quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, công nhận báo chí tư nhân, chấm dứt chế độ kiểm duyệt dưới mọi hình thức (bao gồm các quy định kiểm soát thông tin trên mạng);

4. Ban hành và thi hành nghiêm túc luật về hội với nội dung bảo đảm quyền tự do lập hội và tự do hội họp;

5. Đảm bảo quyền tự do cư trú và đi lại trong nước, quyền tự do ra nước ngoài và từ nước ngoài trở về;

6. Thi hành quyền tự do học tập, tự do học thuật, quyền tự trị đại học, phi chính trị hoá trường học;

7. Đảm bảo để tất cả các điều luật và các hướng dẫn thi hành luật trung thành với hiến pháp. Thực hiện trưng cầu ý dân đối với những luật có tác động lớn đến đời sống của đông đảo người dân và an nguy của quốc gia. Lấy pháp trị thay cho đảng trị (của Đảng Cộng sản), tiến tới phân lập ba quyền: lập pháp, hành pháp, tư pháp.

8. Thực hiện chế độ bầu cử (bao gồm quyền ứng cử) tự do, công bằng, minh bạch, xoá bỏ cơ chế "đảng cử dân bầu”.

Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng, việc Nhà nước Việt Nam thực hiện Yêu Sách Tám Điểm về các quyền căn bản nói trên của người dân là con đường duy nhất đưa nước Việt Nam thoát khỏi thực trạng trì trệ về kinh tế, thối nát về chính trị xã hội, và nguy cơ đánh mất chủ quyền quốc gia vào tay ngoại bang; để từng bước phát triển bền vững, thực hiện được mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”.

Chúng tôi kêu gọi mọi người dân Việt Nam hãy thực hiện các quyền hiến định của mình mà không đợi ai cho phép; bằng cách đó gây sức ép để buộc chính quyền ban hành và thực thi các luật đảm bảo những quyền hiến định, nghiêm trị bất kỳ ai hay tổ chức nào cản trở việc công dân Việt Nam thực hiện những quyền thiêng liêng đó của mình. 

Chúng tôi trân trọng đề nghị Liên Hiệp Quốc và các nước đối tác với Việt Nam quan tâm đến nguyện vọng, ý chí của người dân Việt Nam để có tác động cần thiết, giúp cho những yêu sách nói trên được đáp ứng thuận lợi. 

Ngày 19/12/2018

100 TỔ CHỨC VÀ CÁ NHÂN KHỞI XƯỚNG BẢN YÊU SÁCH

* TỔ CHỨC
  1. Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam, đại diện: Nhà văn Nguyên Ngọc
  2. Bauxite Việt Nam, đại diện: GS Phạm Xuân Yêm
  3. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, đại diện: Nhà hoạt động xã hội Lê Thân
  4. Diễn đàn Xã hội Dân sự, đại diện: TS Nguyễn Quang A
  5. Đàn Chim Việt (Ba Lan), đại diện: Nhà báo Mạc Việt Hồng
  6. Hội Bầu bí tương thân, đại diện: Nhà báo Nguyễn Lê Hùng
  7. Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, đại diện: Nhà báo Phạm Chí Dũng
  8. Nhóm Văn Lang Praha, đại diện: Nhà báo Nguyễn Cường
CÁ NHÂN:
  1. Bùi Hiền, Nhà thơ, Canada
  2. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ, Đà Lạt, Lâm Đồng
  3. Bùi Quang Vơm, Kỹ sư, CH Pháp
  4. Cao Lập, Hưu trí, California, Hoa Kỳ
  5. Đặng Hữu Nam, Linh mục, Giáo phận Vinh, Nghệ An.
  6. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
  7. Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế Tp HCM
  8. Giuse Maria Lê Quốc Thăng, Linh mục Công giáo, Sài Gòn
  9. Hà Dương Tuấn, nguyên Chuyên gia Công nghệ Thông tin, Pháp
  10. Hà Dương Tường, Nhà giáo về hưu, Pháp
  11. Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, thành viên Câu lạc bộ Phan Tây Hồ (CLB PTH) Đà Lạt, Lâm Đồng
  12. Hà Quang Vinh, hưu trí, Q11, TPHCM
  13. Hoàng Dũng, PGS TS Ngữ văn, Sài Gòn
  14. Hoàng Hưng, Nhà thơ-Nhà báo tự do, Sài Gòn
  15. Hồ Ngọc Nhuận, nguyên Ủy viên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP HCM
  16. Huỳnh Sơn Phước, Nhà báo, nguyên Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, sống ở Hội An
  17. J.B Nguyễn Hữu Vinh, Kỹ sư, Nhà báo độc lập, Hà Nội
  18. Kha Lương Ngãi, Nhà báo, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
  19. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
  20. Lê Công Định, Luật gia, Sài Gòn
  21. Lê Hoài Nguyên, nhà thơ, Hà Nội
  22. Lê Mai Đậu, Kỹ sư, Hưu trí, Hà Nội
  23. Lê Phú Khải, Nhà báo, Sài Gòn
  24. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản, Chiba, Nhật Bản
  25. Lê Xuân Khoa, nguyên GS thỉnh giảng Đại học Johns Hopkins, Hoa Kỳ
  26. Mạc Văn Trang, TS Tâm lý, Hà Nội
  27. Mai Hiền, Nhà báo, California, Hoa Kỳ
  28. Mai Thái Lĩnh, Nhà nghiên cứu, thành viên CLB PTH, TP Đà Lạt
  29. Nam Dao Nguyễn Mạnh Hùng, nguyên GS Kinh tế Đại học Laval, Canada
  30. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), Nhà báo tự do, thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng (CLB LHĐ), Sài Gòn
  31. Ngô Thị Kim Cúc, Nhà văn-Nhà báo, Sài Gòn
  32. Ngô Vĩnh Long, GS, Đại học bang Maine, Hoa Kỳ.
  33. Nguyễn Đan Quế, Bác sĩ, Đồng Chủ tịch Hội Cựu Tù nhân Lương tâm, Sài Gòn
  34. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège, Bỉ, sống tại Sài Gòn
  35. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên Cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
  36. Nguyễn Đình Cống, GS, hưu trí, Hà Nội
  37. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
  38. Nguyễn Đông Yên, GS Toán học, Hà Nội
  39. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
  40. Nguyễn Khắc Mai, Nhà nghiên cứu văn hoá, Hà Nội
  41. Nguyễn Kiều Dung, TS Kinh tế, Hà Nội
  42. Nguyễn Lân Thắng, Kỹ sư, Hà Nội
  43. Nguyễn Ngọc Giao, Nhà giáo, Pháp
  44. Nguyễn Ngọc Lanh, nguyên GS Đại học Y Hà Nội, Nhà giáo nhân dân
  45. Nguyễn Quang Nhàn, Cán bộ hưu trí, CLB PTH, Đà Lạt, Lâm Đồng
  46. Nguyễn Sĩ Phương, TS, CHLB Đức
  47. Nguyễn Thanh Hằng, Dược sĩ, Pháp
  48. Nguyễn Thế Hùng, GSTS, Phó Chủ tịch Hội Cơ học Thuỷ khí Việt Nam, sống tại Đà Nẵng
  49. Nguyễn Thế Hùng, TS Vật lý, Hà Nội
  50. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhà văn, Hoa Kỳ
  51. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Hưu trí, Sài Gòn
  52. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, Sài Gòn
  53. Nguyễn Thị Thanh Bình, Nhà văn, Hoa Kỳ
  54. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó Giám đốc Sở Tư pháp TPHCM, CLB LHĐ, Sài Gòn
  55. Nguyễn Tường Thụy, Nhà báo độc lập, Hà Nội
  56. Nguyễn Văn Khải (Ông già Ozon), TS, Hà Nội
  57. Nguyễn Văn Tạc, Giáo học hưu trí, Hà Nội
  58. Nguyễn Viện, Nhà văn, Sài Gòn
  59. Nguyễn Xuân Diện, TS Ngữ văn, Hà Nội
  60. Phạm Duy Hiển (Phạm Nguyên Trường), Dịch giả, Vũng Tàu
  61. Phạm Đình Trọng, Nhà văn, Sài Gòn
  62. Phạm Đỗ Chí, TS Kinh tế, Florida, Hoa Kỳ
  63. Phạm Đức Nguyên, TS, Nhà giáo, Hà Nội
  64. Phạm Toàn, Nhà giáo dục, Hà Nội
  65. Phạm Tư Thanh Thiên, Nhà báo, Pháp
  66. Phan Đắc Lữ, Nhà thơ, Sài Gòn
  67. Phan Thế Vấn, bác sĩ, Sài Gòn
  68. Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hoá, Sài Gòn
  69. Phan Trọng Khang, Thương binh 2/4, Hà Nội
  70. Phapxa Chan, Nhà thơ, hiện tu học tại Texas, Hoa Kỳ
  71. Thái Văn Cầu, Chuyên gia khoa học không gian, Hoa Kỳ
  72. Thuỳ Linh, Nhà văn, Hà Nội
  73. Tiêu Dao Bảo Cự, Nhà văn tự do, Đà Lạt, Lâm Đồng
  74. Tiết Hùng Thái (dịch giả Hiếu Tân), Vũng Tàu
  75. Tô Lê Sơn, Kỹ sư, CLB Lê Hiếu Đằng, TP HCM
  76. Tống Văn Công, Nhà báo, California, Hoa Kỳ
  77. Trần Bang, Kỹ sư, Sài Gòn
  78. Trần Minh Thảo, Viết văn, CLB PTH, Bảo Lộc, Lâm Đồng,
  79. Trần Ngọc Sơn, Kỹ sư, Pháp
  80. Trần Thanh Vân, Kiến trúc sư, Hà Nội
  81. Trần Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản Đà Lạt, Lâm Đồng
  82. Trần Thị Băng Thanh, PGS, TS Văn học Cổ Cận Việt Nam, Hà Nội
  83. Trần Tiến Đức, Nhà báo độc lập-Đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
  84. Trần Văn Thủy, Đạo diễn phim tài liệu, NSND, Hà Nội
  85. Tuấn Khanh, Nhạc sĩ, Sài Gòn
  86. Từ Thức, Nhà báo, Paris, Pháp
  87. Trịnh Y Thư, Nhà thơ, Hoa Kỳ
  88. Võ Thị Hảo, Nhà văn, CHLB Đức
  89. Võ Văn Tạo, Nhà báo tự do, Nha Trang
  90. Võ Văn Thôn, Nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, CLB LHĐ, Sài Gòn
  91. Vũ Thế Khôi, Nhà giáo ưu tú, Hà Nội
  92. Vũ Trọng Khải, PGS TS, Chuyên gia độc lập về Kinh tế Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, TPHCM

Trân trọng kính mời các tổ chức, cá nhân hưởng ứng Bản Yêu Sách Tám Điểm 2019 ghi rõ tên tổ chức, người đại diện tổ chức / họ tên, nghề nghiệp-chức danh (nếu có), nơi cư trú (tỉnh/thành; quốc gia) và gửi về địa chỉ: yeusach2019@gmail.com.

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Đề nghị khai trừ Đảng nguyên chủ tịch huyện chiếm đoạt tiền dự án Formosa



Ông Nguyễn Văn Bổng, nguyên Chủ tịch UBND H.Kỳ Anh (Hà Tĩnh) bị kỷ luật khai trừ Đảng. 

Ngày 17.12, Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Hà Tĩnh cho biết đơn vị vừa tham mưu cho Ban Thường vụ Tỉnh ủy Hà Tĩnh thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ Đảng đối với nguyên Chủ tịch UBND H.Kỳ Anh Nguyễn Văn Bổng.
Ông Bổng bị đề nghị kỷ luật vì vi phạm pháp luật, bị TAND cấp cao tại Hà Nội tuyên phạt 7 năm tù.
Trước đó, ngày 2.12.2016, ông Bổng cùng các bị cáo nguyên là cán bộ công chức, viên chức H.Kỳ Anh bị TAND tỉnh Hà Tĩnh đưa ra xét xử sơ thẩm về tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Theo cáo trạng, từ năm 2008 - 2009, trong quá trình thực hiện chủ trương bồi thường, hỗ trợ giải phóng mặt bằng để thực hiện dự án Formosa (TX.Kỳ Anh), ông Bổng và 7 thuộc cấp đã cố ý hợp thức hóa 72,78 ha đất công do UBND 2 phường Kỳ Long và Kỳ Phương quản lý không thuộc diện đất được bồi thường thành “đất tranh chấp” thuộc đất nông nghiệp.

Tiếp đó, nhóm cán bộ trên khai khống các hộ dân đứng tên trong hồ sơ bồi thường để hưởng 100% tiền bồi thường đất nông nghiệp trái quy định của nhà nước. Hành vi của các bị cáo gây thất thoát cho ngân sách nhà nước hơn 9,8 tỉ đồng.

Theo Thanh niên

BÃO


Victor Hugo nói: "Thường thường đám đông phản bội dân tộc" (Souvent la foule trahit le peuple). Đám đông "đi bão" đá banh là một thí dụ điển hình. Đáng lẽ thể thao là một trò chơi lành mạnh, chiến thắng thể thao là một ngày hội, đám đông đã biến thành một cuộc thảm sát, máu đổ thịt rơi. Đáng lẽ chiến thắng là một cơ hội để lấy lại đôi chút niềm tin cho một dân tộc không quá khứ, tương lai mờ mịt, hiện tại tối đen, cho một thế hệ trẻ bơ vơ, không hoài bão, không lý tưởng, đám đông đã cho thấy một xã hội bệnh hoạn. 




Hàng chục người chết vì một chiến thắng không có gì là vĩ đại, ghê gớm. Đọc báo Tây Phương, không thấy một dòng về AFF, trong khi báo chí thể thao loan tin những trận giao hữu giữa các tỉnh lẻ ở Phi Châu hay Nam Mỹ. 

Giải túc cầu AFF là một sản phẩm của hãng bia Singapour để quảng cáo cho bia Tiger, gọi là Asian Tiger Cup, sau này trở thành AFF Suzuki Cup, để bán xe Suzuki. 

Từ 1996, các nước khác đã thay nhau đoạt giải này, có nước 3,4,5 lần, không có một người chết. Bởi vì một xứ có đôi chút văn minh coi sinh mạng con người quý hơn một trận đá banh.

Ngạn ngữ, hình như Ba Lan, nói: một dân tộc không tâm hồn chỉ là một đám đông cuồng loạn. Một nhà văn, không nhớ tên, viết: ‘’đám đông có rất nhiều đầu, nhưng không có một chút não‘’ (la foule a beaucoup de tête, et pas de cervelle), một nhà văn khác : "đám đông là một con vật sơ khai, chỉ có bản năng, không có một mảy may suy nghĩ" (la foule est la bête élémentaire dont l’instinct est partout, la pensée nulle part). 

Hàng chục người chết cho một trái banh: một đại tang thảm khốc, ở một quốc gia bình thường, chắc chắn đã làm chấn động dư luận, rung chuyển xã hội. Nhưng ở VN, nhà nước và các cơ quan tuyên truyền coi như một tiểu tiết không đáng kể. 

Điều quan trọng là khua chuông gõ mõ, đánh trống thổi kèn, làm rùm beng một chiến thắng không lấy gì là long trời lở đất, với mục đích để dân quên Thủ Thiêm, quên Formosa, quên biển đảo. '' Trời hành cơn lụt mỗi năm ''chưa đủ, còn phải tạo bão người để giết nhau. Vậy mà vẫn có những người khuyên không nên đem ‘’chính trị‘’ vào thể thao. Quên rằng những kẻ lợi dụng cái nhẹ dạ điên rồ của đám đông là những người đầu tiên đã đem chính trị, ‘’ chính trị ‘’ hiểu theo nghĩa tồi bại nhất, vào thể thao.

Có thể giải thích những ‘’cơn bão‘’ túc cầu bằng cái trống rỗng của một thế hệ trẻ, không có gì để giải khuây, để tiêu pha năng lực, trong một xã hội bế tắc, ứ đọng, có một ngày vui, có vạn ngày buồn. Một cách trấn an mình chưa phải là nô lệ, một ảo tưởng cho mình còn đôi chút tự do.

Những người trẻ, đáng tội nghiệp hơn là đáng đả kích, bởi vì dù sao cũng chỉ là nạn nhân của chính sách ngu dân, đêm trước cuồng loạn đi bão, hôm sau xếp hàng đi làm cu li ở những nước láng giềng, đáng lẽ nghèo khổ hơn mình, sẽ chua chát thấy rằng một cái giải bóng tròn không thay đổi cái nhìn nghi kỵ, nếu không muốn dùng chữ tệ hơn, của thiên hạ, đối với người dân một chế độ coi sự xảo trá là phương châm xử thế, lừa lọc là nhân sinh quan.

Muốn người ta trọng mình đôi chút, chưa nói tới chuyện đứng đầu thiên hạ, phải nghĩ tới những ưu tiên khác. Khởi đầu là tư cách. Tư cách cá nhân và tư cách cộng đồng. Vui đuợc thì cứ vui, nhưng đừng quên bóng tròn chỉ là một trò chơi.

Tại sao nhà nước không làm gì để ngăn chặn những cảnh man rợ, những thảm kịch của cơn bão ?. Bởi vì tất cả những cái đó củng cố cho chế độ toàn trị. Dân càng mê say những chuyện tào lao, phó mặc chuyện nước cho tập đoàn cầm quyền, chế độ càng vững.

Chuyện đó không mới lạ gì. Franz Liszt đã cảnh cáo từ đầu thế kỷ 19: ‘’ La foule est la mère des tyrans ‘’. Đám đông là mẹ đẻ của bạo chúa .

Từ Thức

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

Bộ TN&MT thông tin về kết quả quan trắc khí thải do chính Formosa cung cấp

(Blog Sự thật đã phơi bày) Theo như phía Bộ TN&MT công bố thì thực hiện Quyết định số 2604/QĐ-BTNMT ngày 9/11/2016 bộ này đã phê duyệt nguyên tắc, lộ trình khắc phục các tồn tại, vi phạm về bảo vệ môi trường và kế hoạch giám sát môi trường.

Đến tháng 3/2017, Formosa đã hoàn thành lắp đặt thiết bị xử lý và quan trắc tự động, liên tục khí thải với 8 thông số (Lưu lượng, nhiệt độ, áp suất, O2, bụi, SO2, NOx và CO) cho 20 ống khói và truyền dữ liệu trực tiếp về Tổng cục Môi trường, Bộ TN&MT và Sở TN&MT tỉnh Hà Tĩnh để theo dõi, giám sát 24/24 giờ. Bên cạnh đó, FHS cũng đã xây dựng kế hoạch phòng ngừa, ứng phó các sự cố về khí thải, cụ thể: thiết lập chế độ cảnh báo khi nồng độ các thông số môi trường quan trắc đạt đến mức bằng 80% của ngưỡng giá trị quy chuẩn kỹ thuật cho phép thì thực hiện ngay việc điều chỉnh nhiên liệu đốt hoặc điều chỉnh quy trình vận hành để giảm nồng độ các chất ô nhiễm trong khí thải. 



Đặc biệt Bộ TN&MT công bố kết quả theo dõi giám sát dữ liệu quan trắc khí thải tự động, liên tục của FHS trong thời gian qua luôn đạt và đáp ứng các Quy chuẩn kỹ thuật môi trường cho phép. Và Bộ TN&MT cũng cho biết thêm từ tháng 5/2017 theo yêu cầu của Bộ TN&MT mà FHS đã hoàn thành bảng tin công khai dữ liệu quan trắc nước thải, khí thải tự động liên tục đặt tại Cổng của trụ sở FHS, Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Do vậy, mọi người dân đều có thể dễ dàng tiếp cận số liệu để cùng theo dõi, giám sát quy định.



Tới đây thì nhóm chúng tôi xin được đưa ra những nhận định và phân tích như sau để mọi người có cách nhìn nhận đa chiều hơn. Vì thực tế chúng tôi đã tới tỉnh Vân Lâm ở Đài Loan và chứng kiến hoạt động của nhà máy FHS ở đó, cũng đã được nhìn những trạm quan trắc do cty này đặt tại các điểm, cũng đã chứng kiến việc họ đầu tư xây dựng quảng bá hình ảnh họ đẹp đẽ và chứng mình chất thải không độc hại với môi trường biển như thế nào.



Khi FHS tại Đài Loan hoạt động sau 5 năm thì bắt đầu xuất hiện những làng ung thư và số lượng người chết tăng đột biến, FHS đã khôn khéo tự đề xuất với Chính Phủ rằng họ sẽ lập ra các trạm quan trắc về khí thải và nước thải mục đích để nhằm xoa dịu đi cơn giận dữ từ phía người dân. Sau đó, tất cả các kết quả quan trắc tự động này luôn đưa ra rằng FHS đạt chuẩn quy định và đáp ứng các Quy chuẩn kỹ thuật môi trường cho phép. Nhưng trên thực tế thì người dân chết vì ung thư tại những tỉnh gần nhà máy càng ngày càng tăng cao, người dân giải thích bởi khí thải từ nhà máy này. 


     Đài quan trắc của FHS tại Đài Loan (Ảnh: Sola)



    Các bể cá được cho là sống tốt trong môi trường nước thải ra biển của nhà máy 



                           
 Phòng trưng bày giới thiệu về FHS tại Đài Loan (Ảnh: Sola)



Từ những gì chúng tôi nhìn thấy FHS Đài Loan sau khi đi một vòng xem cơ ngơi và quy mô của nhà máy lớn như thế nào,chúng tôi tới khu phòng trưng bày nơi có nhiều bể chứa nuôi cá biển và được chú thích rõ ràng rằng cá biển này đang sống trong các bể chứa nước thải của nhà máy và chúng hoàn toàn bình thường. Thế nhưng, ngay sau đó chúng tôi ra xe và chạy thẳng xe ra khu vực vùng biển bao quanh nhà máy này thì cảnh tượng mà chúng tôi ám ảnh mãi đó là biển bốc mùi hôi thối và biến thành sình lầy chứ không phải là biển.

Vậy quay trở lại với vấn đề FHS tại Việt Nam, FHS cũng đang đặt những trạm quan trắc tự động và có hẳn những bảng tin công khai dữ liệu quan trắc nước thải, khí thải tại cổng của trụ sở FHS, Kỳ Anh, Hà Tĩnh kết quả có thực sự đáng tin hay không? Đây là câu hỏi chúng tôi đặt ra cho Chính Phủ và Bộ TN&MT , cần cân nhắc cẩn thận vì tính mạng của hàng triệu người dân và sự an nguy của sự tàn phá môi trường. Chính Phủ và Bộ TN&MT cần thành lập ngay những trạm quan trắc tại 4 tỉnh miền Trung ( Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế ) để cảnh báo môi trường biển và không khí xung quanh khu vực hoạt động của FHS và công bố lộ trình thời gian hoàn thành cho người dân biết cụ thể để người dân giám sát.

Sola